Có bao giờ bạn nghĩ, bạn bè chỉ đơn thuần là cần khi mình cần, còn lúc ko cần thì thôi ….
Đôi khi mình cũng nghĩ vậy ….
Dạo trước mình có nhiều bạn bè, cũng ko hẳn là nhiều nhưng vẫn thấy có nhiều người được gọi là bạn. Bây h… ở quá xa, đôi khi mình ko biết họ có nghĩ về mình hay ko. Đầu óc con người quá bé nhỏ mà có nhiều thứ phải lo lắng trong cuộc sống quá, có những cái cần phải quên. Mình cũng vậy. Lâu ngày ko nói chuyện, nhận ra sự ngập ngường gượng gạo trong từng lời nói. Gặp nhau, bên cạnh nhau vẫn hơn.
Bạn bè, ko giấu nhau chuyện j hết á. Nhưng khi có sự chia cắt về không gian, thì lại khác, có những cái mình ko nói được, khó lắm. Vậy là… thôi. Ko nói. Ừ thì thôi. Ko sao, đời mà, chấp nhận.
Nhớ….
Nhớ lắm lun á. Thân với nhau biết bao năm rồi, bên cạnh nhau bao lâu rồi. Đi chơi, ăn uống, đi học, trò chuyện, tâm sự, có cả nhậu nhẹt ăn chơi nữa. Vui nhiều và giận hờn cũng có. Cười nhiều mà cũng có nước mắt rơi.
Bây h thì, mỗi đứa một nơi. Đứa đi học, đứa đi làm, đứa vừa học vừa làm, đứa sắp cưới ( chắc vậy), có người yêu ( ko biết có ko nữa
), vv và vv. Nhưng hi vọng, mà thôi, tin đi, tin là trong tim mỗi đứa ít nhất vẫn còn hình dáng, vẫn còn nhớ đến nhau. BELIEVE.
Nhập gia tùy tục…
Thời gian đầu mình ko tùy tục. Alone. Một mình và một mình. Bình thường, chả có j ghê ghớm. Chẳng sao…
Rồi mình có bạn. KO nhiều nhưng mà là có BẠN :). Đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay, hì. Ít nhưng chất lượng, bạn tốt, bạn dễ xương, hì hì. Lớn tuổi hơn mình, nên được cưng. Hì. Thanks.
Tiện đây, nhắn được ko nhỉ? KO biết mọi người có đọc được ko, thôi thì, nhắn đại đi.
Nhưng mà, thôi, chắc là ko nhắn.
Hai năm rồi, chắc mọi người cũng đã thay đổi nhiều. Hoàn cảnh thay đổi, nhiều chuyện diễn ra đương nhiên phải có nhiều cái khác, mình thì chỉ biết mọi người của 2 năm về trước. Nói cái j ko đúng, lại phiền phức mà còn làm mất lòng người ta. Thôi vậy…
Dẫu sao thì, vẫn luôn mong mọi người vui vẻ và hạnh phúc.
Hi vọng sẽ gặp lại…
Không xa …
